Cứ
níu kéo mãi quá khứ thời gian sẽ chê cười đấy. Thế là đủ rồi, đủ để cất
đi phiền muộn, đủ để gom góp yêu thương, đủ để sáng lại tâm hồn, đủ để
mỗi khi nghĩ lại, nước mắt sẽ thay bằng nụ cười, đủ để cảm thấy vui,
thấy nhẹ nhàng, thấy thật hạnh phúc vì đã từng là những điều gì đó rất
quan trọng của nhau, tình đầu ạ.
Tớ biết mình đã ở rất xa ngày ấy, nhưng
những gì nó để lại lúc nào cũng nguyên vẹn và say mê, nhẹ nhàng và trong
trẻo như một bản nhạc piano vậy.
Hiện tại của tớ vẫn là những buổi chiều đến lớp và rảnh rỗi thì lại
lang thang. Mọi thứ vẫn cứ trôi đều như thời gian, xuân rồi lại hạ, thu
rồi lại đông.Nhưng cậu còn nhớ không, cậu đã cười và nói rằng tớ là một
người đặc biệt vì cứ đến những khoảnh khắc giao mùa, cơ thể tớ, tâm hồn
tớ đều xảy ra những phản ứng rất đặc biệt như chính lúc này đây.Ngày ấy bên cậu, thời gian bất tận lắm, cảm giác vô bờ lắm. Tớ thực sự không nhớ và cũng không cảm thấy cái giá lạnh của mùa đông, không phiền phức vì những ngày trời nồm ẩm ướt. Để rồi những năm về sau và hiện tại đây, tớ lại giât mình tự hỏi: "Sao ngày xưa không như thế này ". Trước khi tìm ra câu trả lời, tớ thấy kì diệu lắm, như thể tớ đã thực sự rất ngốc nghếch trong khoảng thời gian được ở bên cậu.
Cũng đang là giao mùa đấy tình đầu ạ. Giao mùa sang hạ nên cây cối bắt đầu trổ lá xanh non, phảng phất trên đường những mùi hương hoa bưởi, hoa sưa nhẹ nhàng mà hoài cổ lắm. Khi ấy, tớ lại tự hỏi: Sao ngày xưa không có những hương thơm như thế này. Những câu hỏi ngu ngơ như vậy, cậu có biết là vì sao không? Là vì khi bên cậu,mọi mùa đều ấm áp, êm đẹp và nhẹ nhàng như nhau. Trong tâm trí tớ lấp đầy hình ảnh và những suy nghĩ về cậu nên chẳng đủ cho thêm một thứ gì nữa cả. Ngồi sau xe đạp của cậu và phiêu du trên khắp những con đường về là một món quà thật trong trẻo mà tình đầu tặng cho tớ. Cảm giác ấy mát mẻ và tươi mới như chính lúc giao mùa này, không biết cậu có cảm nhận như tớ không. Chỉ nhớ rằng khi ấy, những vòng quay xe đạp vẫn rất đều và chậm rãi, tưởng như cứ đi mãi, về tận phía chân trời.
Cậu cũng như thế nhé. Chúng mình sẽ thôi những trách móc, thôi những nuối tiếc ấy đi để chuẩn bị cho những điều kì diệu mới hứa hẹn sẽ tuyệt vời hơn, trọn vẹn hơn. Cứ níu kéo mãi quá khứ thời gian sẽ chê cười đấy. Thế là đủ rồi, đủ để cất đi phiền muộn, đủ để gom góp yêu thương, đủ để sáng lại tâm hồn, đủ để mỗi khi nghĩ lại, nước mắt sẽ thay bằng nụ cười, đủ để cảm thấy vui, thấy nhẹ nhàng, thấy thật hạnh phúc vì đã từng là những điều gì đó rất quan trọng của nhau, tình đầu ạ.
Tình đầu của tớ là như thế đấy, là dở dang nhưng tớ sẽ vui vì sự ngắt quãng đó.Để thỉnh thoảng, tớ lại nhớ, lại muốn trở về những năm tháng ấy trong tâm hồn để được tiếp tục, để được viết tiếp...
Ninn Sun


0 comments:
Post a Comment