Viết
cho tuổi 22, cho những ai sắp cầm tấm bằng đại học và bước vào đời. Cho
những giận hờn tuổi 18, vẫn những nỗi buồn của những mùa thi đã xa...
Những cô gái 22, tức là đã bước qua tuổi
20 - cái tuổi đẹp nhất của quá nhiều điều. Những cô gái tuổi đôi mươi
xinh đẹp long lanh trong tình yêu, những cô gái tự tin sải bước để thử
biết bao điều mới mẻ. Những cô gái mà ánh mắt sáng ngời tự tin, chỉ một
nụ cười trên phố thôi cũng đủ xiêu lòng bao chàng trai. Sẽ thật tuyệt
nếu bạn nhận ra mình trong số những hình mẫu ở trên. Còn nếu không, bạn
cũng đừng buồn, bởi nếu bạn từ chối thay đổi thì đến một lúc nào đó cuộc
sống cũng sẽ bắt bạn thay đổi mà thôi.
Để mình kể cho các bạn nghe, câu chuyện một cô gái 22 tuổi, sắp bước
vào đời với 3 không: không tình, không tiền, không cả tấm bằng đại học
(đúng hơn là chưa có bằng đại học). Dù bạn 18, 20 hay 22 tuổi có lẽ câu
hỏi nhiều nhất bạn được nghe chính là: "Có người yêu chưa", "Bao giờ thì
có người yêu". Mới đầu có chạnh lòng đôi chút, sau này quen dần chỉ
cười trừ, nếu người ta đã không hiểu mình cớ chi cứ phải giải thích.
Người yêu đâu phải thứ cho có để bằng bạn bằng bè, càng không phải xe ôm
đưa đón các dịp lễ cho đủ đôi. Người yêu là để yêu, để thương, để trân
trọng, để mỉm cười khi nhìn vào mắt nhau ta thấy chính mình trong ánh
nhìn ấm áp.Phải không, rằng cô gái chân ngắn thì không có quyền tự tin, sẽ không ế. Rằng cô gái sinh ra bình thường thì cứ phải bám lấy những cứu cánh để đời không khổ. Rằng, con gái ra trường lấy chồng, sinh con, kiếm tiền ít thôi, chồng nuôi là được rồi. Hẳn đó là hạnh phúc bạn mong ước.
Với mình, con gái hay con trai, người có đam mê có một sức hút kì lạ. Không thể ngồi nghe tán tỉnh 15 phút yêu đương linh tinh nhưng lại có thể ngồi hàng tiếng chỉ để nghe họ tranh luận,truyện trò. Thời gian rảnh rỗi có thể, ngồi hàng tiếng đọc binh pháp tôn tử chứ chịu không nổi, ngày ngày chỉ trả lơi tin nhắn, hôm nay em ăn gì, ngàymai em dậy mấy giờ... Là khác người hay dị biệt, quá khó cho một cuộc tình thời hiện đại?
Viết cho ngày của những tủi hờn, chỉ là đôi khi ta cảm thấy mình quá bé nhỏ trước cuộc đời. Chỉ là đôi khi ta mong muốn có ai đó bên cạnh, chỉ đơn giản vậy thôi. Nhưng chỉ là: ta không thể tạm bợ.
Nhật Hạ


0 comments:
Post a Comment